1
00:00:12,400 --> 00:00:16,160
Đây là Lindsay và đây là Corey. Và

2
00:00:16,160 --> 00:00:17,920
mỗi người trong số họ đã viết một câu chuyện cho

3
00:00:17,920 --> 00:00:20,400
hôm nay. Chúng ta sẽ tiếp quản Lindsay

4
00:00:20,400 --> 00:00:22,240
câu chuyện đầu tiên và tôi sẽ tiếp tục câu chuyện của Corey

5
00:00:22,240 --> 00:00:24,240
câu chuyện. Nhưng trước tiên, chúng ta sẽ nói chuyện

6
00:00:24,240 --> 00:00:28,480
về một câu chuyện cổ điển nổi tiếng của Mỹ bởi

7
00:00:28,480 --> 00:00:31,519
Ernest Hemingway gọi là Trại Da Đỏ. Vì vậy,

8
00:00:31,519 --> 00:00:32,960
câu chuyện này có tất cả

9
00:00:32,960 --> 00:00:35,680
những yếu tố tinh túy của một

10
00:00:35,680 --> 00:00:40,079
chuyện kinh điển của Hemingway. Bản chất của bạn

11
00:00:40,079 --> 00:00:42,559
phong cách, diễn biến của câu chuyện,

12
00:00:42,559 --> 00:00:45,360
nhịp độ, những gì được đưa vào và

13
00:00:45,360 --> 00:00:47,680
đặc biệt là những gì còn sót lại, những gì

14
00:00:47,680 --> 00:00:51,280
ngầm, những gì được ngụ ý. Ừm chỉ là một

15
00:00:51,280 --> 00:00:54,640
tối thiểu các ký tự. không có họ,

16
00:00:54,640 --> 00:00:56,480
những nhân vật có liên quan đến một

17
00:00:56,480 --> 00:00:59,120
khác theo những cách có thể hơi khác một chút

18
00:00:59,120 --> 00:01:01,199
hơi bí ẩn, nhưng nếu bạn đọc nó

19
00:01:01,199 --> 00:01:04,159
cẩn thận, bạn có thể tìm ra nó. Vì vậy

20
00:01:04,159 --> 00:01:06,159
những người đã quen đọc truyện

21
00:01:06,159 --> 00:01:09,200
của Henry James, chẳng hạn như Edith Wharton,

22
00:01:09,200 --> 00:01:12,479
đang đọc câu chuyện này, Will Cather

23
00:01:12,479 --> 00:01:14,320
đọc câu chuyện này, người đọc bình thường

24
00:01:14,320 --> 00:01:16,640
có lẽ hầu như không thực sự thắc mắc điều gì

25
00:01:16,640 --> 00:01:19,360
nó đã về. Và độc giả trung bình ở

26
00:01:19,360 --> 00:01:21,520
thời điểm đó có thể cảm thấy cái kết là

27
00:01:21,520 --> 00:01:23,040
chỉ

28
00:01:23,040 --> 00:01:25,040
hoàn toàn

29
00:01:25,040 --> 00:01:27,920
gần như sốc vì nó quá đột ngột.

30
00:01:27,920 --> 00:01:30,240
Và độc giả thời đó đã quen với một

31
00:01:30,240 --> 00:01:32,960
kết thúc tròn trịa hơn. Đầu đọc đã được sử dụng

32
00:01:32,960 --> 00:01:36,159
được bảo phải nghĩ gì.

33
00:01:36,159 --> 00:01:38,960
Và trong một câu chuyện của hầu hết Hemingway

34
00:01:38,960 --> 00:01:40,479
người đương thời,

35
00:01:40,479 --> 00:01:42,400
ít nhất là các nhân vật trong câu chuyện

36
00:01:42,400 --> 00:01:44,479
một trong những nhân vật, sẽ có

37
00:01:44,479 --> 00:01:47,759
những suy nghĩ nhất định sẽ nói với

38
00:01:47,759 --> 00:01:50,079
người đọc nghĩ gì. Bây giờ, Hemingway

39
00:01:50,079 --> 00:01:52,079
bỏ tất cả những điều đó ra. Anh ấy để lại rất nhiều

40
00:01:52,079 --> 00:01:54,640
mọi thứ ra ngoài. Vì thế, dù ông có viết

41
00:01:54,640 --> 00:01:57,600
Câu chuyện đã lâu rồi đến nay vẫn vậy

42
00:01:57,600 --> 00:01:59,360
rất hiện đại. Ở một khía cạnh nào đó, nó

43
00:01:59,360 --> 00:02:01,520
có vẻ hoàn toàn đương đại với chúng ta

44
00:02:01,520 --> 00:02:05,119
thời gian. Vì vậy, ừm, bất cứ điều gì bạn muốn

45
00:02:05,119 --> 00:02:07,600
nói về câu chuyện như một

46
00:02:07,600 --> 00:02:09,360
kinh nghiệm đọc sách?

47
00:02:09,360 --> 00:02:11,360
Nói chung là nó làm tôi phải suy nghĩ

48
00:02:11,360 --> 00:02:14,080
về việc Himmingway tin tưởng anh ấy đến mức nào

49
00:02:14,080 --> 00:02:16,080
người đọc à

50
00:02:16,080 --> 00:02:18,400
kiểu như đồng sáng tạo câu chuyện

51
00:02:18,400 --> 00:02:20,720
bên cạnh anh ấy. Ừm, điều đó đúng với hầu hết

52
00:02:20,720 --> 00:02:24,480
về những câu chuyện của anh ấy mà tôi đã đọc. Và ừ nó

53
00:02:24,480 --> 00:02:26,879
điều đó làm tôi ngạc nhiên rằng việc đó mất rất nhiều

54
00:02:26,879 --> 00:02:30,560
như sự tự tin vào uh ở bạn trong bạn

55
00:02:30,560 --> 00:02:32,080
người đọc bởi vì và bạn phải

56
00:02:32,080 --> 00:02:34,239
từ bỏ một số quyền kiểm soát ở đó và rời đi

57
00:02:34,239 --> 00:02:36,319
có chỗ cho những hiểu lầm và nhiều thứ.

58
00:02:36,319 --> 00:02:38,160
Tôi nghĩ có lẽ là những nhà văn trẻ, tôi biết

59
00:02:38,160 --> 00:02:39,920
đây là một vấn đề đối với tôi,

60
00:02:39,920 --> 00:02:41,760
ừ bạn muốn có bạn muốn chỉ đạo

61
00:02:41,760 --> 00:02:44,080
phản ứng cảm xúc của ai đó rất

62
00:02:44,080 --> 00:02:46,080
chặt chẽ. Ừm và nếu bạn viết vào đây

63
00:02:46,080 --> 00:02:48,720
phong cách, đó không phải là một khả năng hoặc

64
00:02:48,720 --> 00:02:50,239
Tôi sẽ nói rằng khả năng đó ít xảy ra hơn.

65
00:02:50,239 --> 00:02:51,920
Vâng, đó là một điểm rất tốt mà anh ấy

66
00:02:51,920 --> 00:02:54,319
tin tưởng người đọc đọc kỹ. Vì thế,

67
00:02:54,319 --> 00:02:55,840
bạn thực sự phải đọc câu chuyện nhiều hơn

68
00:02:55,840 --> 00:02:58,879
nhiều hơn một lần Hemingway vẫn là Hemingway

69
00:02:58,879 --> 00:03:00,640
rất dễ đọc, nhưng anh ấy không dễ đọc

70
00:03:00,640 --> 00:03:01,840
hiểu.

71
00:03:01,840 --> 00:03:04,959
Và cuộc đối thoại nổi tiếng của Hemingway dường như

72
00:03:04,959 --> 00:03:06,640
như thể đó là điều tự nhiên nhưng thực ra là vậy

73
00:03:06,640 --> 00:03:08,640
cách điệu, và mọi người thì không

74
00:03:08,640 --> 00:03:10,400
thực sự nói theo cách đó cả. nó là nó

75
00:03:10,400 --> 00:03:11,360
rất

76
00:03:11,360 --> 00:03:13,760
gần giống như một người theo chủ nghĩa hậu hiện đại

77
00:03:13,760 --> 00:03:17,360
một kiểu chiếm đoạt cách mọi người

78
00:03:17,360 --> 00:03:21,040
nói chuyện, nhưng nó không thực sự theo nghĩa đen.

79
00:03:21,040 --> 00:03:23,280
Sau đó chúng tôi nhận thấy từ vựng được chia tỷ lệ

80
00:03:23,280 --> 00:03:25,840
xuống. Vì vậy nó có thể là từ vựng của một

81
00:03:25,840 --> 00:03:27,760
cậu bé khoảng tám chín tuổi. Tôi nghĩ đó là

82
00:03:27,760 --> 00:03:31,040
anh ấy bao nhiêu tuổi. tôi thích điều đó

83
00:03:31,040 --> 00:03:33,040
bắt đầu. Tại bờ hồ

84
00:03:33,040 --> 00:03:34,959
có một chiếc thuyền chèo khác đang kéo tới.

85
00:03:34,959 --> 00:03:38,159
Giai đoạn. Hai người Ấn Độ đứng chờ.

86
00:03:38,159 --> 00:03:41,040
Đó chỉ là một sự mở đầu đẹp đẽ bởi vì nó

87
00:03:41,040 --> 00:03:42,879
chỉ đặt cảnh đó đầu tiên thôi

88
00:03:42,879 --> 00:03:45,280
đoạn văn. Và sau đó Nick và bố anh ấy

89
00:03:45,280 --> 00:03:47,200
ngồi vào đuôi thuyền và người da đỏ

90
00:03:47,200 --> 00:03:49,760
bị đẩy đi. Và rồi chú George ngồi vào

91
00:03:49,760 --> 00:03:51,599
đuôi thuyền chèo của trại. Vậy đó

92
00:03:51,599 --> 00:03:53,360
là hai chiếc thuyền và chúng khác nhau

93
00:03:53,360 --> 00:03:56,000
Những người Ấn Độ đang chèo thuyền. Nhưng

94
00:03:56,000 --> 00:03:58,319
đoạn đầu tiên dựng cảnh đó

95
00:03:58,319 --> 00:04:00,000
đó là khách quan. Và sau đó tiếp theo

96
00:04:00,000 --> 00:04:02,959
một người mang đến cho chúng ta sự thân mật ngay lập tức

97
00:04:02,959 --> 00:04:06,640
của Nick. Và rồi Nick nghe thấy tiếng orlocks

98
00:04:06,640 --> 00:04:08,879
của chiếc thuyền khác ở phía trước họ. Vì vậy

99
00:04:08,879 --> 00:04:10,239
chúng tôi biết chúng tôi sẽ đến chỗ Nick

100
00:04:10,239 --> 00:04:12,239
đầu. Đoạn thứ hai chúng tôi không biết

101
00:04:12,239 --> 00:04:15,200
đó chưa. Nhưng đoạn thứ ba chúng ta

102
00:04:15,200 --> 00:04:17,840
trong ý thức của Nick. Rồi Nick nằm

103
00:04:17,840 --> 00:04:19,919
quay lại với vòng tay của cha anh ấy

104
00:04:19,919 --> 00:04:22,720
điều đó thật cảm động và một lần nữa nó rất

105
00:04:22,720 --> 00:04:24,720
kiểu này không bình thường ở Hemingway

106
00:04:24,720 --> 00:04:27,199
sự hiện diện vật lý. Vì vậy, chúng tôi biết rằng anh ấy

107
00:04:27,199 --> 00:04:30,240
thực sự là một cậu bé. chúng tôi sẽ

108
00:04:30,240 --> 00:04:32,720
sau này tự hỏi tại sao người cha lại thế này

109
00:04:32,720 --> 00:04:36,400
đã mang cậu bé ra ngoài cùng và

110
00:04:36,400 --> 00:04:38,960
và chúng tôi tự hỏi kiểu phán xét nào

111
00:04:38,960 --> 00:04:42,400
đó là để đưa một cậu bé đến

112
00:04:42,400 --> 00:04:45,600
về cơ bản tham dự một buổi sinh con

113
00:04:45,600 --> 00:04:47,919
đặc biệt là vào thời điểm trong lịch sử khi đàn ông

114
00:04:47,919 --> 00:04:50,320
không đi đâu gần phòng sinh và

115
00:04:50,320 --> 00:04:52,880
bạn biết đàn ông không được chào đón và

116
00:04:52,880 --> 00:04:54,720
có vẻ như mang theo một cậu bé chín tuổi

117
00:04:54,720 --> 00:04:58,639
thực sự uh thực sự thực sự kỳ lạ.

118
00:04:58,639 --> 00:05:01,440
Vậy còn điều gì khác về câu chuyện gây chú ý

119
00:05:01,440 --> 00:05:02,960
bạn?

120
00:05:02,960 --> 00:05:04,880
Hãy cho tôi biết bạn nghĩ chú George là người như thế nào

121
00:05:04,880 --> 00:05:06,000
đang làm ở đó.

122
00:05:06,000 --> 00:05:08,320
Vâng, tôi nghĩ cách tôi đọc nó có vẻ như vậy

123
00:05:08,320 --> 00:05:12,560
như thể George là cha của đứa bé

124
00:05:12,560 --> 00:05:14,800
ai đang được giao hàng. Và điều đó thật tử tế

125
00:05:14,800 --> 00:05:16,560
chơi đùa ở nơi anh ấy đang thắp sáng

126
00:05:16,560 --> 00:05:19,520
xì gà và kiểu ăn mừng này,

127
00:05:19,520 --> 00:05:22,880
bạn biết đấy, đại loại là Ngày lễ Lao động, bạn biết đấy,

128
00:05:22,880 --> 00:05:25,360
cô ấy đang sinh một đứa trẻ, nhưng đó là

129
00:05:25,360 --> 00:05:26,320
gần như là một sự nhại lại.

130
00:05:26,320 --> 00:05:27,120
Vâng.

131
00:05:27,120 --> 00:05:27,520
của nó

132
00:05:27,520 --> 00:05:30,960
loại thô tục. Vâng. Và Corey, phải không?

133
00:05:30,960 --> 00:05:31,840
có suy nghĩ gì không?

134
00:05:31,840 --> 00:05:33,840
Ừm, vâng, đó là chủ đề mà tôi có

135
00:05:33,840 --> 00:05:35,520
cũng thấy trong các câu chuyện khác của Hemingway.

136
00:05:35,520 --> 00:05:39,360
Tôi đoán là ý tưởng kiểu như ừm

137
00:05:39,360 --> 00:05:42,080
người đàn ông có nụ cười xuất hiện rất nhiều ở Hemingway.

138
00:05:42,080 --> 00:05:44,240
Và ừm trong trường hợp này, nó thật thú vị

139
00:05:44,240 --> 00:05:46,080
bởi vì anh ấy sẽ trở thành người bản địa

140
00:05:46,080 --> 00:05:47,840
cộng đồng, đó là điều này. Vì vậy, nó là cái này

141
00:05:47,840 --> 00:05:50,720
rất nhiều loại bạo lực thuộc địa ở đâu không

142
00:05:50,720 --> 00:05:53,039
chỉ có điều anh ấy thích khai thác tài nguyên

143
00:05:53,039 --> 00:05:54,639
có lẽ chúng ta không chắc tại sao anh ta lại ở đó,

144
00:05:54,639 --> 00:05:55,919
nhưng anh ấy cũng vậy

145
00:05:55,919 --> 00:05:57,840
bây giờ giống như trích xuất quần thể từ

146
00:05:57,840 --> 00:05:59,759
cộng đồng này. Nó rất ừ

147
00:05:59,759 --> 00:06:01,680
khả năng đáng lo ngại.

148
00:06:01,680 --> 00:06:03,520
Tôi nghĩ trong thế kỷ 21, câu chuyện

149
00:06:03,520 --> 00:06:05,120
thậm chí còn đáng lo ngại hơn lúc đó

150
00:06:05,120 --> 00:06:07,039
thời gian bởi vì, như bạn đã nói, nó giống như

151
00:06:07,039 --> 00:06:09,199
thuộc địa hóa và họ đang khai thác gỗ. Họ là

152
00:06:09,199 --> 00:06:10,639
họ đang chặt gỗ và

153
00:06:10,639 --> 00:06:12,560
họ đang khai thác và bạn

154
00:06:12,560 --> 00:06:14,800
biết đấy, cưỡng hiếp phụ nữ và vân vân. Vì vậy

155
00:06:14,800 --> 00:06:17,120
chúng tôi đọc nó với nhiều hơn nữa ừm

156
00:06:17,120 --> 00:06:19,199
con mắt phán xét tôi nghĩ hơn người

157
00:06:19,199 --> 00:06:20,960
những người đương thời là ai.

158
00:06:20,960 --> 00:06:21,600
Ừm.

159
00:06:21,600 --> 00:06:23,600
Nhưng điều tôi thích ở câu chuyện này là

160
00:06:23,600 --> 00:06:25,919
sự thanh thản và sau đó là cái kết đẹp.

161
00:06:25,919 --> 00:06:28,560
Đó là một kết thúc ly kỳ như vậy.

162
00:06:28,560 --> 00:06:30,240
Mặt trời đang lên trên những ngọn đồi.

163
00:06:30,240 --> 00:06:32,800
Nó giống như ngày mới này. Một âm trầm nhảy lên

164
00:06:32,800 --> 00:06:35,520
tạo thành một vòng tròn trong nước. Nick

165
00:06:35,520 --> 00:06:37,360
giao dịch tay của mình trong nước. Nó cảm thấy

166
00:06:37,360 --> 00:06:40,000
ấm áp trong cái se lạnh của buổi sáng. Vì vậy

167
00:06:40,000 --> 00:06:41,600
phần kết được viết rất cẩn thận

168
00:06:41,600 --> 00:06:45,440
sau cuộc đối thoại đầy kịch tính này và chúng tôi

169
00:06:45,440 --> 00:06:48,319
cảm thấy rằng câu chuyện bây giờ đang đi đến hồi kết

170
00:06:48,319 --> 00:06:50,800
kết thúc với một ý nghĩa nào đó. Vậy bạn làm gì

171
00:06:50,800 --> 00:06:53,759
tạo nên hai đoạn văn cuối? Vâng, tôi

172
00:06:53,759 --> 00:06:57,680
nghĩ là ừm chúng tôi cũng có loại này

173
00:06:57,680 --> 00:07:02,880
rất gợi cảm như thể bàn tay anh ấy đang ở trong đó

174
00:07:02,880 --> 00:07:05,680
mặt nước và mặt trời đang lên

175
00:07:05,680 --> 00:07:08,080
những ngọn đồi. Có rất nhiều điều đang xảy ra với

176
00:07:08,080 --> 00:07:09,680
thiên nhiên ở đó. Có vẻ như nó gần như vậy

177
00:07:09,680 --> 00:07:11,680
sẽ phấn chấn hơn,

178
00:07:11,680 --> 00:07:14,639
nhưng rồi đoạn cuối cùng này, nó kết thúc vào

179
00:07:14,639 --> 00:07:18,400
loại ghi chú rất ảo tưởng này.

180
00:07:18,400 --> 00:07:20,319
Nó được viết rất đẹp phải không?

181
00:07:20,319 --> 00:07:22,240
Giống như máy ảnh đang chuyển động vậy

182
00:07:22,240 --> 00:07:24,720
ra ngoài bây giờ và họ đang di chuyển

183
00:07:24,720 --> 00:07:26,880
cùng. Corey, bạn có cái nào không?

184
00:07:26,880 --> 00:07:27,280
nghĩ?

185
00:07:27,280 --> 00:07:29,360
Chà, thật đáng để chỉ ra

186
00:07:29,360 --> 00:07:30,720
sức mạnh của cuộc đối thoại rõ ràng,

187
00:07:30,720 --> 00:07:32,800
phải không? Ý tôi là, như bạn đã đề cập trước đó,

188
00:07:32,800 --> 00:07:35,199
không có thẻ. Nó chỉ là dòng và

189
00:07:35,199 --> 00:07:38,160
để thực hiện được điều đó là rất, rất khó. và

190
00:07:38,160 --> 00:07:40,400
bạn luôn ở đó. Ừm, tôi

191
00:07:40,400 --> 00:07:42,160
đừng nghĩ Hemingway thường xuyên đưa ra

192
00:07:42,160 --> 00:07:44,000
bạn như kiểu thăng hoa sau trận đấu

193
00:07:44,000 --> 00:07:46,960
suy thoái. Vì vậy, thật tuyệt khi thấy

194
00:07:46,960 --> 00:07:48,319
cảnh con thuyền.

195
00:07:48,319 --> 00:07:49,520
Ừm, mặc dù thực tế là nó

196
00:07:49,520 --> 00:07:51,199
ảo tưởng là loại cảnh này

197
00:07:51,199 --> 00:07:53,199
như bạn đã nói, vẻ đẹp quyến rũ.

198
00:07:53,199 --> 00:07:54,960
Đó thật là một sự gợi cảm tuyệt vời

199
00:07:54,960 --> 00:07:56,879
quan sát mà bạn sẽ chỉ biết nếu

200
00:07:56,879 --> 00:07:59,280
bạn là người đã dành thời gian cho

201
00:07:59,280 --> 00:08:03,599
nước. Không khí buổi sáng thật mát mẻ,

202
00:08:03,599 --> 00:08:07,120
nhưng nước vẫn có cảm giác hơi ấm.

203
00:08:07,120 --> 00:08:09,280
Và ý tưởng về việc cá nhảy này.

204
00:08:09,280 --> 00:08:12,319
Giống như cuộc sống mới đang đến và mặt trời

205
00:08:12,319 --> 00:08:14,720
đang đến. Bây giờ tôi nghĩ đây là một

206
00:08:14,720 --> 00:08:16,720
kết thúc tuyệt vời. Vào một buổi sáng sớm ngày

207
00:08:16,720 --> 00:08:18,319
cái hồ ngồi ở đuôi tàu

208
00:08:18,319 --> 00:08:21,199
chèo thuyền cùng bố anh ấy bằng dấu phẩy anh ấy

209
00:08:21,199 --> 00:08:25,039
cảm thấy khá chắc chắn rằng mình sẽ không bao giờ chết.

210
00:08:25,039 --> 00:08:27,360
Bây giờ đó là Hemingway khác thường nhất

211
00:08:27,360 --> 00:08:29,840
câu vì nó có tất cả những thứ này uh

212
00:08:29,840 --> 00:08:32,399
các phần của nó. Hầu hết các câu đều

213
00:08:32,399 --> 00:08:35,200
ngắn gọn và mang tính khai báo. ở đây vào đầu

214
00:08:35,200 --> 00:08:38,959
buổi sáng trên hồ ngồi ở đuôi tàu

215
00:08:38,959 --> 00:08:43,200
trên chiếc thuyền có cha anh chèo,

216
00:08:43,200 --> 00:08:45,279
anh ấy cảm thấy khá chắc chắn rằng anh ấy sẽ không bao giờ

217
00:08:45,279 --> 00:08:47,040
chết.

218
00:08:47,040 --> 00:08:49,040
Và bạn thực sự có thể giải nén được câu đó

219
00:08:49,040 --> 00:08:51,120
có rất nhiều ý nghĩa giống như ý tưởng rằng

220
00:08:51,120 --> 00:08:52,880
người cha đang chèo thuyền và anh ấy

221
00:08:52,880 --> 00:08:55,200
được cha mình an toàn và bảo vệ. các

222
00:08:55,200 --> 00:08:56,800
cậu bé cảm thấy khá chắc chắn rằng mình

223
00:08:56,800 --> 00:08:59,360
sẽ không bao giờ chết. Vì thế gần như là

224
00:08:59,360 --> 00:09:01,839
có sự nhấn mạnh vào từ anh ấy rằng

225
00:09:01,839 --> 00:09:04,880
rằng anh ấy cảm thấy chắc chắn rằng anh ấy sẽ không bao giờ

226
00:09:04,880 --> 00:09:08,800
chết hoặc anh ấy sẽ không bao giờ chết nhưng anh ấy cảm thấy

227
00:09:08,800 --> 00:09:11,680
được người cha bảo vệ trong thời đại chúng ta như

228
00:09:11,680 --> 00:09:13,360
một trong những tác phẩm vĩ đại của người Mỹ

229
00:09:13,360 --> 00:09:15,519
văn học. Khi nó ra mắt mọi người

230
00:09:15,519 --> 00:09:16,959
không biết cách đọc nó. Ý tôi là ở đó

231
00:09:16,959 --> 00:09:18,720
có một vài người đã đọc nó

232
00:09:18,720 --> 00:09:22,000
khóa học và anh ấy đã nhận được những đánh giá tuyệt vời nhưng

233
00:09:22,000 --> 00:09:24,320
độc giả trung bình tôi nghĩ sẽ khá

234
00:09:24,320 --> 00:09:27,680
bối rối vì nó. Vậy Hemingway điển hình

235
00:09:27,680 --> 00:09:29,760
câu chuyện và điều này rất nổi tiếng và tôi

236
00:09:29,760 --> 00:09:32,000
chắc chắn tất cả các bạn đều biết điều này nhưng Hemingway

237
00:09:32,000 --> 00:09:35,519
nói về văn học là ừm một

238
00:09:35,519 --> 00:09:38,080
tảng băng trôi và bạn chỉ nhìn thấy những gì có thể nhìn thấy được

239
00:09:38,080 --> 00:09:40,640
một phần là một phân số nhỏ. Vì vậy

240
00:09:40,640 --> 00:09:42,560
tảng băng trôi đi bên dưới bề mặt của

241
00:09:42,560 --> 00:09:45,760
nước và tất cả truyện ngắn của Hemingway

242
00:09:45,760 --> 00:09:48,560
những câu chuyện đặc biệt là những câu chuyện đầu tiên họ

243
00:09:48,560 --> 00:09:50,800
có bóng tối này

244
00:09:50,800 --> 00:09:53,920
uh chất lượng bí ẩn đối với họ. Vậy cái gì

245
00:09:53,920 --> 00:09:56,399
dưới nước được ngụ ý, nhưng bạn

246
00:09:56,399 --> 00:09:59,120
không biết điều đó, bạn biết đấy. Vì vậy nó là

247
00:09:59,120 --> 00:10:04,480
thừa nhận cái chết của Nick

248
00:10:04,480 --> 00:10:06,640
đang từ chối và anh ấy nghĩ rằng anh ấy không

249
00:10:06,640 --> 00:10:09,120
sắp chết. Bố và chú

250
00:10:09,120 --> 00:10:11,519
George gần với thực tế hơn nhiều

251
00:10:11,519 --> 00:10:14,000
trải nghiệm về cái chết và họ biết

252
00:10:14,000 --> 00:10:16,880
rằng ai đó đã bị điều khiển,

253
00:10:16,880 --> 00:10:19,040
Người đàn ông Ấn Độ đã thực sự bị đẩy đến

254
00:10:19,040 --> 00:10:22,160
tự sát. Vì vậy, chỉ một điều cuối cùng

255
00:10:22,160 --> 00:10:24,399
về lý do tại sao câu chuyện lại quan trọng đối với

256
00:10:24,399 --> 00:10:26,480
đọc. Trước hết, đó là một kiệt tác

257
00:10:26,480 --> 00:10:29,760
sự ngắn gọn. Không có cái gì đó

258
00:10:29,760 --> 00:10:34,000
ừm, điều đó không liên quan. Tôi đã nhìn thấy một

259
00:10:34,000 --> 00:10:36,800
phần đầu của bản dự thảo đầu tiên này và

260
00:10:36,800 --> 00:10:38,800
nó thật là sốc. Ngay lần đầu tiên

261
00:10:38,800 --> 00:10:41,360
trang, có một đoạn nhỏ, Nick

262
00:10:41,360 --> 00:10:44,399
nhớ đến nhà thờ tuần trước.

263
00:10:44,399 --> 00:10:46,959
Và tôi nghĩ, "Không, không phải

264
00:10:46,959 --> 00:10:50,399
Hemingway.” Bạn biết đấy, giống như anh ấy đã viết

265
00:10:50,399 --> 00:10:52,320
đoạn đó giống như Nick nhớ lại khi

266
00:10:52,320 --> 00:10:54,720
anh ấy đã đến nhà thờ vào Chủ nhật tuần trước và sau đó

267
00:10:54,720 --> 00:10:56,320
rõ ràng là khi anh ấy đọc nó, he he

268
00:10:56,320 --> 00:10:59,120
gạch bỏ nó và nó có vẻ rất quan trọng

269
00:10:59,120 --> 00:11:01,200
rằng anh ấy đã lấy nó ra vì không có

270
00:11:01,200 --> 00:11:02,320
cốt truyện

271
00:11:02,320 --> 00:11:04,320
và Hemingway hầu như không bao giờ có

272
00:11:04,320 --> 00:11:06,399
cốt truyện. Các nhân vật di chuyển rất

273
00:11:06,399 --> 00:11:09,040
nhanh chóng và bạn không, bạn không nhận được

274
00:11:09,040 --> 00:11:11,040
bị kéo xuống hoặc không có sự tích lũy

275
00:11:11,040 --> 00:11:13,760
của quá khứ. Vì vậy, đó là loại

276
00:11:13,760 --> 00:11:16,000
cảm giác của chủ nghĩa hiện đại và trong thế kỷ 20

277
00:11:16,000 --> 00:11:19,200
thế kỷ và di chuyển di chuyển nhanh chóng. bây giờ

278
00:11:19,200 --> 00:11:22,160
chỉ một điều cuối cùng. Khi Hemingway còn

279
00:11:22,160 --> 00:11:24,079
nhà văn trẻ này, anh ấy đã đi xa

280
00:11:24,079 --> 00:11:28,160
sống ở Paris và anh ấy đang viết thư ở

281
00:11:28,160 --> 00:11:31,040
lâu dài và anh ấy sẽ viết về mình

282
00:11:31,040 --> 00:11:33,760
những kỷ niệm khi còn ở Bắc Michigan.

283
00:11:33,760 --> 00:11:36,640
Và có lẽ anh ấy sẽ viết cho một cặp đôi

284
00:11:36,640 --> 00:11:39,360
hàng giờ anh ấy sẽ viết

285
00:11:39,360 --> 00:11:40,959
viết.

286
00:11:40,959 --> 00:11:44,480
Và sau đó anh ấy nói, "Và sau đó tôi đã viết

287
00:11:44,480 --> 00:11:47,360
câu đúng đầu tiên."

288
00:11:47,360 --> 00:11:49,279
Bây giờ có thể là một hoặc hai giờ sau

289
00:11:49,279 --> 00:11:51,519
giờ, có thể là ngày hôm sau.

290
00:11:51,519 --> 00:11:53,839
Vậy câu đúng đầu tiên của câu chuyện này

291
00:11:53,839 --> 00:11:56,480
là cái ở đây.

292
00:11:56,480 --> 00:11:59,040
Vì vậy, chúng tôi không biết tất cả mọi thứ anh ấy đã ném

293
00:11:59,040 --> 00:12:01,680
đi xa. Vì vậy tôi nghĩ điều đó thật thú vị và

294
00:12:01,680 --> 00:12:04,000
thật là một ý tưởng tuyệt vời cho một nhà văn

295
00:12:04,000 --> 00:12:06,639
biết rằng Hemingway sẽ ngồi và viết

296
00:12:06,639 --> 00:12:08,720
như sơ bộ, bạn biết đấy, chỉ viết thôi

297
00:12:08,720 --> 00:12:10,720
và viết và viết. Nhưng rồi vào một lúc

298
00:12:10,720 --> 00:12:13,519
điểm anh ấy sẽ viết một câu đó là

299
00:12:13,519 --> 00:12:17,440
một câu đúng của tôi và đó là

300
00:12:17,440 --> 00:12:19,680
đầu câu chuyện. Tôi cảm thấy đó là

301
00:12:19,680 --> 00:12:23,000
kiểu chiến thắng.
